Giáo Dục

46. Trong Cốt Lõi Của Sư Phạm

By 06/02/2017 No Comments

Khi chúng ta nghĩ về vai trò của nhà trường, chúng ta phải dành một phút để hiểu rằng ta đã lùi vào góc này; chúng ta không cố ý đâm đầu vào đây.

Một trăm năm mươi năm trước đây, một phần trăm dân số đi học ở các học viện. Họ học vì lợi ích của việc học. Họ học về triết học và toán học và khoa học cơ bản, tất cả như một cách để hiểu vạn vật.

Phần còn lại của thế giới không đến trường. Bạn học được điều gì đó từ cha mẹ của bạn, có lẽ, hoặc nếu bạn giàu, từ một gia sư. Nhưng những thợ rèn và cậu bé giữ ngựa và thợ làm tóc không ngồi trong các lớp phức hợp thanh lịch được trả tiền bởi những người nộp thuế, bởi vì không có cái nào cả.

Sau phát minh trường công lập, tất nhiên, tất cả điều này đã thay đổi. 1 phần trăm vẫn đi học để tìm hiểu về vạn vật.

Và 99 phần trăm dân số đi học bởi vì họ được lệnh phải đi học. Và nhà trường là về viết (để bạn có thể làm công việc của bạn), đọc (để bạn có thể làm công việc của bạn), và số học cơ bản (để bạn có thể làm công việc của bạn).

Đối với một thế hệ, đó là những gì nhà trường đã làm. Đó là một trường học hoàn thiện trực tiếp và tập trung cho trẻ em tiền công nghiệp.

Sau đó, như thường xảy ra với các cơ quan, lỗ hổng sứ mệnh dần chìm đắm. Miễn là chúng ta đang dạy thứ gì đó, tư duy tiếp tục, chúng ta hãy dạy cái gì đó. Và do đó, các trường thêm tất cả các hình thức tài liệu từ học viện. Chúng ta dạy toán cao cấp hoặc vật lý, hoá học hoặc Shakespeare hay Latin – không phải vì nó sẽ giúp bạn trong công việc, mà vì việc học tập là quan trọng.

Trường công lập dịch chuyển bánh răng – nó đưa học thuật đến đại chúng.

Tôi muốn thật rõ ràng ở đây: Tôi không muốn sống trong một thế giới vô học. Tôi thực sự tin rằng giáo dục làm cho con người vĩ đại, nâng cao văn hóa và nền kinh tế của chúng ta, và tạo ra nền tảng cho động cơ thúc đẩy khoa học, thứ dẫn đến hạnh phúc của ta. Tôi không chỉ trích giáo dục.

Không. Nhưng tôi tự hỏi khi chúng ta đã quyết định rằng mục đích của trường học là để nhồi nhét dữ liệu/thông tin không quan trọng/dữ kiện vào mọi học viên nhiều nhất có thể.

Vì đó là những gì chúng ta đang làm. Ta không chỉ né tránh các vấn đề thực tiễn và các dự án và tác dụng thực tiễn của thông tin; chúng ta còn đang tích cực kiểm tra những thông tin không quan trọng.

Những mục tiêu xã hội nào mà chúng ta đang thỏa mãn khi ta dành 80 phần trăm ngày học tập luyện và ép buộc để trẻ phải nuốt ngay tức khắc rồi sau đó nôn ra môn học trong tháng này?