Giáo Dục

87. Trốn Tránh?

By 24/06/2017 No Comments

Bản chất của con người là trốn tránh trách nhiệm, tránh đặt mình vào con đường trách nhiệm để không bị trưởng làng chọn để nhận hình phạt. Và tại sao không? Đó là hành vi nguy hiểm, và nó đã bị thoái hóa dần sau hàng triệu thế hệ.

Thử thách ở đây là nền kinh tế được liên kết đòi hỏi những người không trốn tránh, và nó trừng phạt tất cả những người khác. Nổi bật và làm đại diện cho thứ gì đó là những đặc điểm của một nhà lãnh đạo, và thái độ chủ động ​​bây giờ là thái độ duy nhất giúp tạo ra thành quả.

Dẫu vậy nhưng chúng ta lại rất thông minh, hạch hạnh nhân và bộ não thằn lằn nguyên thủy của chúng ta nhận ra được một cách dùng những ước mơ lớn để trốn tránh trách nhiệm. Nếu mơ ước đó thật to lớn, chúng ta sẽ nhận được sự hoan hô từ các đồng nghiệp và giáo viên của chúng ta, nhưng chúng ta có thể lẩn trốn vì, tất nhiên, giấc mơ đó sẽ không bao giờ trở thành sự thật, các buổi diễn thử sẽ không thành công, máy quay sẽ không cuộn, bóng sẽ không được chuyền, và chúng ta sẽ không bao giờ bị đặt vào tình huống khó xử.

Trường học cần phải đặt chúng ta vào tình huống khó xử. Lần này đến lần khác, nó cần tưởng thưởng cho những học sinh tự nguyện bị chọn ra. Học cách vượt qua những khoảnh khắc đó, và sau đó cảm thấy mình buộc phải trải nghiệm chúng một lần nữa, đây là cách duy nhất để thách thức con thằn lằn.

Những ngọn đèn tắt và chỉ còn ba chúng ta

Bạn, tôi và tất cả những điều mà chúng ta sợ hãi

 

– Bruce Springsteen