Giáo Dục

95. Sự Tan Rã Sắp Tới Trong Giáo Dục Đại Học (Theo Cách Nhìn Của Một Nhà Tiếp Thị)

By 02/07/2017 No Comments

Trong bốn trăm năm, giáo dục đại học tại hoa Kỳ đã đạt được nhiều thành công. Từ việc Harvard mời Galileo làm một giáo sư khách mời vào những năm 1600 đến hàng triệu người xem một đội vận động viên không được trả công đấu với một đội không được trả công khác trong một sự kiện thể thao đại học nào đó trên truyền hình, lượng thời gian và tiền bạc và uy thế trong thế giới đại học đã và đang lên cao.

Tôi sợ điều đó sắp sụp đổ và bị thiêu trụi. Đây là cách tôi nhìn nó.

  1. Hầu hết các trường đại học được tổ chức để cung cấp một nền giáo dục trung bình cho học sinh trung bình.

Cầm bất kỳ ấn phẩm hay danh mục quảng cáo trường đại học nào. Xóa đi các tên thương hiệu và bản đồ. Bạn có thể nói đó là trường nào không? Trong khi có những ngoại lệ (như St. Johns, Deep Springs), hầu hết các trường học không thực sự là ngoại lệ. Chúng là những nhà tiếp thị hàng loạt.

Hãy dừng lại một giây và suy nghĩ kỹ về tác động của lựa chọn đó. Bằng việc nhấn mạnh sự đại trà và sự giống nhau và sự xếp hạng, các trường đại học đã thay đổi sứ mệnh của họ.

Việc này có hiệu quả tuyệt vời trong một nền kinh tế công nghiệp, nơi chúng ta không thể khuấy ra các học sinh được tiêu chuẩn hóa đủ nhanh và nơi nhu cầu cử nhân đại học rất lớn vì tiền lãi mà họ kiếm được làm giảm các chi phí. Nhưng…

  1. Trường học đã trở nên đắt đỏ nhanh hơn nhiều so với tốc độ tăng lên của tiền lương.

Kết quả là, có hàng triệu người mắc những khoản nợ nặng nề, lớn đến nỗi một người  có thể mất hàng chục năm để trả hết. Tin truyền đi. Sẽ không bị lừa một lần nữa ….

Điều này dẫn đến một nhóm học sinh, sinh viên đại học tiềm năng có thể (và sẽ) không còn chỉ mù quáng vào học trường “tốt nhất” họ được vào.

  1. Định nghĩa “tốt nhất” đang bị bao vây.

Tại sao các trường đại học gửi hàng triệu (!) thư rác không phân biệt đến các học sinh trung học bây giờ? Chúng tôi sẽ miễn phí nhập học! Hồ sơ nhập học của chúng tôi chỉ có một trang! Hãy nộp đơn! Đây là một số những thư trực tiếp nghiệp dư và nhạt nhẽo nhất mà tôi từng thấy. Tại sao phải làm vậy?

Lý do lớn nhất: Như vậy các trường có thể từ chối nhiều ứng viên hơn. Họ càng từ chối nhiều ứng viên, họ càng xếp hạng cao hơn trên Tin tức U.S và các bảng xếp hạng khác. Và như vậy, cuộc đổ xô đi đánh cược xếp hạng tiếp tục, đó là một dấu hiệu rằng các nhà tiếp thị đang được đề cập (các  trường đại học) đang liều lĩnh tranh giành phần nhiều hơn phần chính đáng của mình. Sao phải lo việc làm cho giáo dục của bạn hữu ích hơn nếu bạn có thể dễ dàng làm cho nó có vẻ hữu ích hơn?

  1. Mối tương quan giữa một bằng đại học điển hình và thành công thật đáng ngờ.

Trường đại học vốn không được thiết kế chỉ để đơn thuần là một sự tiếp nối của trường trung học (nhưng với nhiều cuộc chè chén bí tỉ hơn). Tuy nhiên, ở nhiều nơi, nó đã trở thành như vậy. Dữ liệu tôi đang thấy chỉ ra rằng một tấm bằng (từ một trong những trường nổi tiếng kia, có một đội bóng đá hay không) không chuyển thành những cơ hội sự nghiệp tốt hơn đáng kể, một công việc tốt hơn, hoặc hạnh phúc hơn so với tấm bằng từ một học viện rẻ hơn.

  1. Quy trình thẩm định không phải là giải pháp, đó là vấn đề.

Rất nhiều những căn bệnh này là kết quả của các chương trình thẩm định đồng nhất, thứđã thúc đẩy các chính sách chi phícao, phần thưởngthấp trong các học viện và tưởng thưởng cho các trường có thể khuấy ra những kẻ cố muốn làm giáo sư, thay vì cho  ra những kinh nghiệm giúp hình thành các nhà lãnh đạo và người giải quyết vấn đề.

Cũng như chúng ta đang theo dõi sự tan rã của các nhà tiếp thị trường học cũ với các sản phẩm thị trườnghàng loạt, tôi nghĩ chúng ta sắp sửa chứng kiến những vết nứt đáng kể trong các trường học xưa cũ với những bằng cấp thị trường tập trung.

Trước cuộc cách mạng kỹ thuật số, quyền truy cập thông tin là một vấn đề. Quy mô của thư viện là điều quan trọng. Một lý do để học đại học là để được truy cập thông tin. Ngày nay, khả năng truy cập đó giá trị thấp hơn rất nhiều. Những điều có giá trị mà người ta đã lấy mất từ đại học là sự tương tác với những bộ óc vĩ đại (thường là các giáo sư thực sự dạy và thực sự quan tâm) và các hoạt động ngoài lớp giúp hình thành con người họ. Câu hỏi tôi muốn hỏi là: Liệu số tiền mà các đại học tiếp thị hàng loạt đang dành để quảng bá và mở rộng chính chúng có được dùng một cách hợp lý? Họ đang tổ chức để thay đổi cuộc sống hay để xếp hạng cao? NYU có phải trở nên lớn như thế không? Tại sao?

Giải pháp rất rõ ràng. Có hàng tấn cách để có được một nền giáo dục rẻ, tự do, một nền giáo dục phơi bày bạn ra thế giới, cho phép bạn có những tương tác đáng kể với những người quan trọng và học cách tạo sự khác biệt (bắt đầu từ đây). Tuy nhiên, hầu hết các cách này, không được tiếp thị nhiều, và cũng không bao gồm việc theo học một học viện hai trăm tuổi truyền thống với một đội đấu vật. Những điều như năm trì hoãn, thực tập sinh nghiên cứu và dự án mạo hiểm kinh doanh hay xã hội sau trung học đang mở đường cho những học sinh háo hức khám phá cái mới.

 

Những người duy nhất không hay biết về tình trạng hiện nay là những “phụ huynh trực thăng” (phụ huynh bao bọc con mình quá mức) đang lo lắng, những đại học tiếp thị hàng loạt, và những nhà tuyển dụng truyền thống. Và cả ba đang thức tỉnh và đang phải đối mặt với hoàn cảnh mới.