Giáo Dục

48. Sự Tạm Dừng Nguyên Trạng

By 12/02/2017 No Comments

Cảm giác mà bạn đang cảm thấy (nếu bạn chưa từ bỏ bởi những hàm ý đáng sợ của bản tuyên ngôn này) là cảm giác gần như mỗi phụ huynh đều có. Giữ an toàn là việc dễ hơn. Sao phải mạo hiểm phá nổ hệ thống giáo dục, tại sao không chỉ thêm một chút vào nó? Sao phải mạo hiểm việc giáo dục con em chúng ta chỉ đơn thuần vì nền kinh tế đã thay đổi?

Điều thì thầm đó trong tai của bạn, sự do dự trước việc phải hành động quyết liệt – đó chính xác là lý do vì sao chúng ta vẫn còn có những hệ thống hiện giờ. Đó là cách chúng ta mắc kẹt với hiện trạng. Khi việc bám vào những gì chúng ta đã có an toàn hơn và dễ hơn và yên ổn hơn, rốt cục chúng ta sẽ bám vào chúng.

Nếu chỉ một phụ huynh hỏi những câu hỏi này, sẽ không có gì xảy ra. Mỗi phụ huynh có một cái cớ và một hoàn cảnh đặc biệt và không ai muốn đặt mình vào tình huống nguy hiểm … nhưng nếu một chục hay một trăm phụ huynh đứng lên và bắt đầu hỏi, chương trình sẽ bắt đầu thay đổi.

Sự cấp bách của vấn đề của chúng ta là rõ ràng, và việc đánh bóng cái lỗi thời nghe có vẻ ngu ngốc với tôi trong khi chúng ta cần phải đầu tư thời gian và tiền bạc của mình vào xây dựng điều thực sự đáp ứng nhu cầu của ta. Chúng ta không thể chuyển đổi sứ mệnh trừ khi chúng ta cũng chuyển đổi phương pháp.