Giáo Dục

126. SAT Không Đo Lường Điều Quan Trọng

By 13/08/2017 No Comments

Dưới đây là những sự thật quan trọng: Mối tương quan được báo cáo duy nhất giữa điểm SAT của một học viên mười bảy tuổi và thành công hay hạnh phúc của em đó khi cậu ấy ba mươi là một phép tính lặp về cách mà thương hiệu của một trường đại học nổi tiếng đã giúp anh có được một công việc tốt hơn sớm. Tính lặp? Chắc chắn. Bởi vì bình thường hóa danh tiếng của các trường đại học trong thời gian ngắn, điểm SAT tệ hại chỉ dẫn đến càng nhiều (nếu không nhiều hơn) hạnh phúc cuộc sống, thu nhập, khả năng lãnh đạo,…

Lý do vòng quanh, tất nhiên, là danh tiếng của trường đại học xác định số lượng học viên đăng kí, người mà quyết định sự “chọn lọc” (đặt trong dấu ngoặc kép một cách cẩn thận), điều này làm tăng diểm thi SAT điển hình của học viên đầu vào.

Kiplinger’s, một tạp chí dựa trên thực tế thông thường, xếp hạng năm mươi trường đại học tư nhân “tốt nhất” ở Hoa Kỳ. Tiêu chí là: tỷ lệ nhập học, tỷ lệ sinh viên năm nhất và giữ lại sinh viên tốt nghiệp, và sinh viên mỗi khoa thành viên.

Như chúng ta đã thấy, tỷ lệ nhập học chẳng là gì ngoài một thước đo mức độ nổi tiếng của đại học, tốt như thế nào khi có được những sự đăng ký. Đó là lý do quan trọng mà rất nhiều cao đẳng (có xếp hạng một lần nữa) mức – trung dành rất nhiều tiền của vào tiếp cận trường trung học. Họ làm các chiến dịch thư – trực tiếp để gia tăng sự đăng ký làm tăng thống kê của họ, thứ mà tăng xếp hạng của họ dẫn đến đăng ký nhiều hơn vì giờ họ nổi tiếng.

Về tỷ lệ giữ lại thì sao? Vâng, nếu một trường nói với học viên của mình sự thật và mang lại cho họ công cụ để tác nghiệp và thành công trong thế giới thực, bạn sẽ tưởng tượng rằng nhiều hơn những học viên đó sẽ rời đi tham gia vào thế giới thực, không? Nếu tỷ lệ giữu lại là một thước đo chủ yếu về chương trình của một trường đại học của lãnh đạo, tôi sẽ không ngạc nhiên khi thấy lạm phát điểm, cơ sở vật chất tuyệt vời, và hơn hết, sự cách ly khỏi những điều sẽ có ích trong thế giới thực. Tại sao rời đi? Thật ra, làm thế nào bạn có thể rời đi?

Rõ ràng, hoàn toàn có khả năng là một số học viên sẽ thấy một lợi ích đáng kể từ bốn năm đại học. Hoặc sáu. Hoặc có lẽ ba. Nhưng đo lường sự giữ lại như một cách quyết định liệu một trường đại học có đnag làm tốt là ngớ ngẩn-nếu học viên rời đi sớm, tôi muốn biết nơi họ định đi. Nếu họ rời đi để làm việc hiệu quả và hài lòng với những gì họ đã học được, tôi cho là một chiến thắng, không phải một thất bại.

Sự trớ trêu đáng ngạc nhiên nhất trong tất cả là các khoản nợ trung bình của một học viên rời khỏi trường học top năm mươi khi tốt nghiệp là ít hơn $30,000. Princeton, xếp hạng đầu, có nợ bình quân ít hơn $6.000. Không, các trường nổi tiếng không dồn lên cử nhân của họ một đời nợ nần, thứ mà làm lụn bại. Trong thực tế, trường thứ hai, thứ ba, và thứ tư thiếu nguồn lực để cung cấp hỗ trợ để làm điều này.

Các trường được xếp hạng thấp hơn ít nổi tiếng hơn, tính ròng ra thì đắt hơn (ít viện trợ hơn), và, vì nhiều trong số chúng đấu tranh để được vào danh sách top năm mươi, cung cấp không ai trong số dải – các nhân vật mà Đức Giáo Hoàng Loren rất thưởng thức.

Một cái bẫy, bị gây ra bởi sức mạnh của tiếp thị và độ sâu của sự bất an trong cha mẹ có ý-tốt trỗi lên trong một thế giới công nghiệp.