Giáo Dục

4. Nhà Trường Để Làm Gì?

By 03/10/2016 No Comments

Câu hỏi này có vẻ rõ ràng đến nỗi không đáng hỏi. Vậy mà lại có nhiều câu trả lời khả thi. Dưới đây là một vài câu trả lời (Ở đây tôi đang nói về giáo dục công lập hoặc giáo dục tư nhân phổ biến, từ tiểu học đến đại học):

  • Để tạo ra một xã hội phối hợp về văn hóa.
  • Để xúc tiến khoa học và kiến thức và theo đuổi thông tin vì lợi ích của chính nó.
  • Để nâng cao nền văn minh trong khi đem lại cho mọi người những công cụ để đưa ra quyết định có cân nhắc.
  • Để đào tạo con người trở thành những lao động sản xuất.

Trong ba thế hệ qua, số lượng trường chúng ta mang đến cho công chúng đã tăng lên nhiều – ngày càng nhiều người đang dành nhiều thời giờ để được giáo dục ở nhà trường hơn bao giờ hết. Và chi phí cho việc giáo dục đó cũng càng tăng nhanh hơn, với hàng nghìn tỷ đô la đang được chi tiêu vào việc cung cấp nhà trường trên quy mô lớn.

Cho đến gần đây, nhà trường đã làm rất tuyệt vời chỉ một trong bốn mục tiêu xã hội này. Đầu tiên, ba mục tiêu kia:

Một xã hội phối hợp về văn hóa: Nhà trường còn không gần tốt bằng truyền hình trong mục tiêu này. Có một hố sâu giữa trải nghiệm văn hóa trong một nhà trường thành phố đông đúc, thiếu vốn và trải nghiệm văn hóa tại một nhà trường đủ vốn ở ngoại ô. Có một sự khác biệt văn hóa đáng kể giữa một người bỏ học phổ thông và một cử nhân Đại học Yale. Có những lỗ hổng lớn những thứ đơn giản như việc bạn nghĩ phương pháp khoa học có hữu ích hay không – nơi bạn đã học nói rất nhiều về những gì bạn được dạy. Nếu mục tiêu của trường là tạo ra nền tảng cho một nền văn hóa chung, thì nó còn không thực hiện được ở gần mức khả năng của nó.

Sự theo đuổi kiến thức vì lợi ích của chính nó: Chúng ta dành rất nhiều tiền để dạy lượng giác cho những trẻ không hiểu được nó, sẽ không sử dụng nó, và sẽ không dành một phần nào nữa trong đời để học toán. Chúng ta đầu tư hàng ngàn giờ giới thiệu hàng triệu học viên với tiểu thuyết và văn học, nhưng cuối cùng lại đào tạo ra hầu hết các em không bao giờ đọc cho vui nữa (một nghiên cứu cho thấy rằng 58% tất cả người Mỹ chưa bao giờ đọc để giải trí sau khi họ tốt nghiệp). Ngay từ khi chúng ta liên kết việc đọc sách với làm bài kiểm tra, chúng ta đã nhắm sai mục tiêu.

Chúng ta liên tục nâng cao tiêu chuẩn về việc làm một giáo sư đại học nghĩa là gì, nhưng khuấy ra những tiến sĩ không thực sự dạy học và cũng không đặc biệt hiệu quả trong nghiên cứu. Chúng ta dạy sự kiện, nhưng khối lượng kiến thức thật sự được hấp thụ là rất nhỏ.

Những công cụ để đưa ra những quyết định thông minh: Mặc dù gần như tất cả mọi người ở phương Tây đã trải qua nhiều năm học bắt buộc, chúng ta thấy càng nhiều niềm tin vào các lý thuyết vô căn cứ, các quyết định tài chính tồi tệ, và hoạch định cộng đồng và gia đình kém cỏi. Sự kết nối của con người với khoa học và nghệ thuật cũng chỉ nhỏ nhoi là hết cỡ, và sự nhạy bén tài chính của một người tiêu dùng điển hình thì thật đáng thương. Nếu mục tiêu là để nâng cao các tiêu chuẩn cho tư duy lý trí, sự nghiên cứu có hoài nghi, và việc ra quyết định hữu ích, thì ta đã thất bại với hầu hết các công dân của mình.

Không, tôi nghĩ rằng rõ ràng nhà trường được thiết kế với một chức năng cụ thể trong đầu, và đó là điều mà nhà trường đã đang thực hiện trong hàng trăm năm nay.

Ông nội và ông cố của chúng ta đã xây nhà trường để đào tạo con người có một cuộc đời lao động sản xuất như một phần của nền kinh tế công nghiệp hóa. Và nó đã hiệu quả.

Tất cả phần còn lại là sản phẩm phụ, tác dụng phụ (đôi khi là tác dụng tốt) của hệ thống nhà trường mà ta đã xây dựng để đào tạo lực lượng lao động ta cần cho nền kinh tế công nghiệp hóa.