Giáo Dục

60. Người Mộng Mơ Là Một Vấn Đề

By 31/03/2017 No Comments

Và sau đó các trường học tái tập trung vào khối lượng và quy mô, và những giấc mơ bị phai mờ. Trong khi những anh hùng mới đã tạo ra những thế hệ trẻ em muốn phá vỡ thế giới như họ đã làm, họ cũng đã gieo những hạt giống cho sự kết thúc của những giấc mơ đó.

Hóa ra nền công nghiệp có thể mở rộng quy mô. Các doanh nghiệp nhỏ trở thành những doanh nghiệp lớn. Một McDonald biến thành mười ngàn. Một nhà khoa học tại Pfizer tạo ra một con đường cho một trăm hay một ngàn trợ lý và đại diện bán hàng vâng lời.

Năm mươi năm trước đây, các doanh nghiệp nhận ra rằng họ đã phải đối mặt với hai vấn đề có liên quan:

Họ cần nhiều lao động, nhiều công nhân được đào tạo bài bản, biết phục tùng, và vâng, giá rẻ, những người sẵn sàng làm theo hướng dẫn cụ thể …

Họ cần thêm nhiều khách hàng. Những khách hàng hăm hở tiêu thụ, dễ bảo, được đào tạo tốt, những người xem TV thường xuyên và chờ đợi để mua những gì họ sẽ bán.

Người mơ mộng không giúp giải quyết những vấn đề này. Người mơ mộng không bận nộp đơn xin việc với mức lương tối thiểu, họ không háo hức mua thời trang mới nhất, và rất khó để làm họ hài lòng.

Giải pháp dường như được phát minh trong một cuộc họp bí mật tại Khô Lâu Hội, nhưng tôi không nghĩ như vậy. Thay vào đó, nó là kết quả của một trăm quyết định nhỏ, công việc rời rạc của hàng ngàn tập đoàn và nhà vận động hành lang chính trị:

Trường là một nhà máy, và đầu ra của nhà máy đó là những công nhân phục tùng và cần mua rất nhiều thứ. Những sinh viên này được đào tạo để mơ những giấc mơ nhỏ.

Còn về những người nổi tiếng mà chúng ta nghe nói đến? Chắc chắn những người thành công mà chúng ta đọc có điều gì đó đặc biệt….

Majora Carter lớn lên trong những năm 1960 ở miền Nam Bronx. Cô không được mơ mộng; bạn cùng lớp cô cũng không. Các trở ngại kinh tế quá lớn; không có đủ tiền để chi cho trường học, cho hỗ trợ, và cho các giáo viên quan tâm đến học sinh.

Và Majora lớn lên trở thành, theo Fast Company, một trong hàng trăm những người sáng tạo nhất trong kinh doanh, một người phát ngôn của TED, một nhà hoạt động cộng đồng, và một cố vấn thành công. Sinh viên của cô vẫn đang chờ đợi để có được cuộc gọi.

Người mộng mơ không có gen đặc biệt. Họ tìm những hoàn cảnh để phóng đại những giấc mơ của họ. Nếu quy trình xử lý học sinh hàng loạt mà chúng ta gọi là trường học làm tốt việc tạo ra những người mơ mộng mà ta kính trọng, thì bây giờ đã có rất nhiều những người như vậy rồi. Trên thực tế, nhiều trong số những người nổi tiếng, những người thành công, và những người cốt yếu là một phần của nền kinh tế của chúng ta bất chấp quy trình xử lý mà họ nhận được, không phải vì nó.

Nền kinh tế đòi hỏi chúng ta chọn chính chúng ta. Trường dạy chúng ta ngược lại.

Tôi đang tranh luận cho một bộ truyện cổ tích mới, một kỳ vọng mới của những giấc mơ mạnh mẽ.