Giáo Dục

70. Ngữ “Phép” Và Sự Suy Đồi Nền Văn Minh Nhân Loại

By 28/04/2017 No Comments

Tôi cần phải quay trở lại điều này một lần nữa, bởi trong sâu thẳm, những người có học thức khi đọc đến điều này vẫn chưa cảm thấy chắc chắn cho lắm. Luận cứ cho học vẹt, cho sách vỡ lòng, cho việc cặm cụi học hành, và cho việc sử dụng ngữ pháp sống động hơn nhiều chỉ trong vòng mười giây lướt trên Youtube. Dưới đây là một lời bình minh họa:

BÂY GIỜ BN ĐÃ BẮT ĐẦU ĐỌC CÁI NÀY ĐỪNG DỪNG LẠI ĐIỀU NÀY THẬT ĐÁNG SỢ. GỬI BÌNH LUẬN NÀY ĐẾN 5 VIDEO TRONG 143 PHÚT KHI BN XONG NHẤN F6 VÀ TÊN NGƯỜI BẠN THÍCH SẼ HIỆN RA THẬT LỚN TRÊN MÀN HÌNH. CÁI NÀY RẤT ĐÁNG SỢ VÌ NÓ HIỆU NGHIỆM NHé.

Tất cả chúng ta đang trôi tuột xuống cống. Ở đâu cũng có quá nhiều lời thô tục, động từ không chia, suy nghĩ không đầy đủ, và phân tích kém, ngay cả trong số những người đang tranh cử Tổng thống.

Tôi không nghĩ vấn đề ở đây là việc thiếu tiếp cận với các khuôn mẫu, hay tài liệu của Strunk và White (The Element of Style – Các Yếu tố Phong cách, một sách hướng dẫn viết theo văn phong Mỹ rất nổi tiếng), hay với giáo viên nghiêm khắc.

Tôi nghĩ vấn đề là vì bọn trẻ chẳng them quan tâm. Vì chúng không phải làm thế. Và nếu đã không quan tâm, thì có cặm cụi học cũng chẳng thay đổi được gì.

Chúng ta lưu lại chữ viết, ngôn từ tri thức, và lý luận bằng cách giáo dục trẻ em phải biết lưu tâm.

Chỉ có 3 phần trăm người Mỹ có thể xác định vị trí của Hy Lạp trên bản đồ. (Điều đó không phải sự thật, nhưng nếu đúng, bạn sẽ chẳng ngạc nhiên, vì chúng ta chẳng biết gì về những thứ như thế cả.)

Câu hỏi được đặt ra là: Liệu dành nhiều thời gian bắt trẻ em cắm cúi học bản đồ thế giới có giải quyết được vấn đề? Liệu sự thờ ơ của chúng ta về các vấn đề quốc tế là kết cục của sự thiếu tiếp xúc với bản đồ trong trường học?

Tất nhiên là không.

Không, vấn đề không phải ở chỗ chúng ta đã không dành đủ thời gian để học thuộc lòng bản đồ. Mà là chúng ta không muốn.

Giáo viên không được phân đủ thời gian hay nguồn lực hoặc, quan trọng nhất, ý nghĩ rằng họ nên thuyết phục học viên của mình chú ý đến câu hỏi tại sao.

Một đứa trẻ yêu thích khủng long chẳng gặp trở ngại gì trong việc thảo luận những tranh cãi vềloài allosaurus (khủng long ăn thịt)/ hay loài brontosaurus (khủng long ăn cỏ). Một học sinh thích thú với việc sửa sang lại chiếc xe cũ của bố cậu ấy sẽ không khó để hiểu cơ chế của bộ chế hòa khí. Và những Hillary Clinton nhí quanh chúng ta, những đứa trẻ đang bị cuốn hút bởi thế giới, biết khá rõ rằng Hy Lạp ở đâu.

Nếu bạn đang điều hành một tổ chức dựa trên sự tuân thủ và phục tùng, bạn sẽ không xem động lực như một công cụ. Thật nhẹ nhàng, thậm chí tự do, khi bạn có để thuyết phục được người khác nỗ lực tìm tòi về việc họ phải làm.

Tôi không nghĩ việc giáo viên cảm thấy như thế nào là quan trọng. Điều quan trọng là động lực là cách duy nhất để thúc đẩy sự học hỏi đích thực, sáng tạo thực tế, và khuynh hướng hành động cần thiết trong tương lai.

Mở sách, mở vở (một tiêu đề không được nhắc đến trước kia)

Nhà vị lai Michio Kaku cho thấy rằng không lâu nữa, học sinh và người lao động rất có thể sẽ đeo kính áp tròng truy cập được mạng Internet.

Một công dụng của chúng sẽ là bạn có thể tìm kiếm trực tuyến thông tin về bất cứ thứ gì bạn đang đọc, và câu hỏi nào có giải đáp như thế nào sẽ được giải thích như thế ấy. Hiện nay đã có những phần mềm bổ trợ đơn giản cho phép bạn tìm kiếm bất kỳ từ hoặc cụm từ trong tài liệu bạn đang đọc trực tuyến.

Quên các nhà vị lai và kính áp tròng đi đã. Đó là điều chúng ta có thể làm ngay bây giờ, trong bất kỳ văn bản trên bất kỳ màn hình của bất kỳ máy tính nào.

Kiểm tra khả năng nhồi nhét cho một bài kiểm tra của một người nào đó liệu có ích gì khi trong tương lai chẳng còn dịp gì để nhồi nhét nữa? Nếu tôi có thể tìm thấy câu trả lời trực tuyến chỉ trong vòng ba giây, kỹ năng ghi nhớ một sự kiện trong mười hai giờ (và sau đó quên nó) không chỉ là vô ích, nó thật điên rồ.

Trong một môi trường mở-sách/mở-vở, khả năng tổng hợp các ý tưởng phức tạp và phát minh ra những khái niệm mới hữu ích hơn rất nhiều so với rèn luyện và thực hành. Có thể (ban đầu) sẽ khó ra đề kiểm tra hơn, và việc chấm điểm có thể còn khó hơn, nhưng mục tiêu của nhà trường không phải khiến cho nền phức hợp giáo dục-công nghiệp dễ vận hành hơn; mà để tạo ra một thế hệ người lao động và công dân tốt hơn.