Giáo Dục

24. Nếu Giáo Dục Là Câu Hỏi, Thì Giáo Viên Là Câu Trả Lời

By 02/12/2016 No Comments

Đi bộ qua Học viện Làng Harlem (HVA), điều đầu tiên hầu hết mọi người nhận thấy là tiếng ồn. Không có một chút nào.

Xin hãy hiểu: trường không im lặng như một nhà xác hoặc thư viện. Có những âm thanh của những học viên nhiệt tình và giáo viên tận tụy, nhưng không có sự hỗn loạn. Sự hỗn loạn mà chúng ta được đào tạo để liên kết với một trường học nội thành hoàn toàn mất tích.

Nếu một vị khách ngẫu nhiên bỏ đi vì nghĩ rằng bí mật của tiến sĩ Kenny là bà ấy đã tìm ra cách để khiến những đứa trẻ mười một tuổi trở nên vâng lời, người khách đó sẽ nhầm lẫn 95% những gì làm cho nhà trường này hiệu quả.

Vào ngày đầu tiên, cô ấy nói với các học viên, “chúng tôi nghiêm khắc vì chúng tôi yêu quý các em.” Và cô ấy làm đúng như vậy. Hầu hết các trường nghiêm khắc vì đó là công việc của họ, hoặc nghiêm khắc vì nó làm cho cuộc sống của họ dễ dàng hơn. Các yếu tố mang tính cách mạng của HVA không phải là sự nghiêm khắc. Đó là tình yêu.

Bắt đầu với nền tảng của một học viên đáng lễ phép (và được tôn trọng), Deborah Kenny đã bổ sung thêm một điều thú vị: bà cho phép các giáo viên được dạy.

Đây không phải là một nhà máy được thiết kế để khuấy ra giáo dục với tốc độ cao nhất cho chi phí thấp nhất. Không, đây là giáo dục thủ công. Giáo viên không dạy để kiểm tra. Giáo viên thậm chí không dạy với giáo trình tiêu chuẩn hóa được phê duyệt trước. Tại HVA, những giáo viên quan tâm dạy cho những học viên quan tâm.

Đơn giản.

Có gì đáng ngạc nhiên khi điều đó mang tính cách mạng?