Giáo Dục

37. Lời Nguyền Lương Theo Giờ

By 10/01/2017 No Comments

Fredrick Taylor chịu trách nhiệm cho phần lớn những gì bạn nhìn thấy khi nhìn xung quanh. Là cha đẻ của Quản Lý theo Khoa học, ông đặt những điểm tinh túy lên mô hình sản xuất hàng loạt của Henry Ford và là tiếng nói đằng sau việc phân nhân công trên dây chuyền sản xuất và sự phát triển của thời đại công nghiệp.

Với một chiếc đồng hồ bấm giờ, Taylor đã đo lường mọi thứ. Ông đi đến hai kết luận:

Người lao động thay đổi được là cần thiết cho việc sản xuất hiệu quả. Bạn không thể đóng cửa dây chuyền sản xuất chỉ vì một người không đến làm. Quỹ lao động có trình độ càng lớn, thì càng dễ tìm những lao động giá rẻ và phục tùng những chỉ dẫn của bạn.

Những người làm việc một mình (song song) hiệu suất hơn rất nhiều so với làm theo đội. Chia mọi quy trình công nghiệp thành những phần nhỏ nhất và cho cá nhân cùng một việc để làm đi làm lại, một mình, và đo năng suất của anh ta.

Một kết quả tự nhiên của phân tích này là người lao động theo giờ về cơ bản là khác với người lao động hưởng lương. Nếu bạn được trả theo giờ, thì công ty đang nói với bạn, “Tôi có thể mua thời gian của bạn mỗi lần một giờ, và thay thế bạn bất cứ lúc nào.” Người lao động theo giờ bị phân biệt, được bảo vệ bởi các luật lao động khác, và rất hiếm khi được chuyển sang bộ phận quản lý.

Nhà trường, không có gì ngạc nhiên, tập trung vào việc tạo lao động theo giờ, vì đó là điều những người sáng tạo của nhà trường cần, với số lượng lớn.

Hãy suy nghĩ về thực tế là nhà trường không ngừng hạ thấp tầm quan trọng của làm việc nhóm. Nó chia các bài tập thành các đơn vị nhỏ nhất có thể đo được. Nó không làm gì để phối hợp việc giảng dạy giữa các môn học với nhau. Trường thường phân lập các giáo viên thành các phòng ban. Và trên hết thảy, trường đo lường, không ngừng nghỉ, ở cấp độ cá nhân, và tái xử lý những người không đáp ứng các tiêu chuẩn hiệu suất tối thiểu.

Mỗi từng hành vi đó là một hình ảnh phản chiếu về những gì xảy ra tại nhà máy nhữngnăm 1937.

Tất nhiên, thương mai tại Hoa Kỳ đã tiến hóa theo thời gian để ít hà khắc hơn bảy mươi năm trước. Các công ty đã thông qua một hợp đồng xã hội (thường không nói ra). Phong trào công đoàn và phản đối công khai dẫn đến quan niệm rằng nếu bạn đã biết vâng lời và chăm chỉ, hợp đồng theo giờ của bạn sẽ tiếp tục, có lẽ cho đến khi bạn về hưu, và sau đó lương hưu sẽ cho bạn sống thoải mái.

Trong hai mươi năm qua, tuy nhiên, dưới áp lực từ cạnh tranh và các cổ đông, các hợp đồng xã hội theo giờ đã bốc hơi, và các nhà sản xuất và những người khác tham gia vào công việc nhà máy đã trở lại với một hình thức tinh khiết hơn của chủ nghĩa Taylor. Không, Walmart và Target và Best Buy không mang “công việc tốt” đến Brooklyn khi họ xây dựng một trung tâm mua sắm khổng lồ. Họ mang lại những công việc theo giờ với không cơ hội tiến thân. Làm sao có thể được? Mô hình kim tự tháp công việc vô cùng rộng lớn và không quá cao, với hàng ngàn người lao động theo giờ dưới một quản lý có khả năng đưa ra quyết định quan trọng.

Walmart có hơn 2 triệu nhân viên trên toàn thế giới, và chắc khoảng một ngàn người thiết lập chính sách và làm công việc sáng tạo quan trọng. Hầu hết những người khác là nhân viên theo giờ, dễ dàng bị thay thế mà không cần báo trước.

Phần đáy của nền kinh tế đã trở về quá khứ, về sự liên kết với những gì trường đã hoàn thiện: lợi dụng những người làm lao động từng phần.

Đây không phải là tương lai của nền kinh tế của chúng ta; nó chỉ đơn thuần là con đường được thắp sáng cuối cùng dành sẵn cho học viên sống sót trong quá trình truyền giáo truyền thống. Nếu chúng ta sản xuất ra nhiều lao động như thế này, chúng ta sẽ chỉ chiến đấu cho nhiều hơn phần đáy của kim tự tháp, nhiều hơn thị phần thế giới của công việc xấu, được thực thi một cách rẻ mạt.