Giáo Dục

47. Học Thuật Là Một Công Cụ Để Đạt Mục Đích, Không Phải Mục Đích

By 09/02/2017 No Comments

Quay lại với mục đích ban đầu của nhà trường: chúng ta cần dạy công dân để vâng lời (để làm công nhân tốt), để tiêu thụ những gì tiếp thị viên bán cho họ (để giữ ngành công nghiệp hoạt động), và để có thể ngồi yên (để là công nhân tốt).

Học thuật là một cách để củng cố những ý tưởng đó. Tất nhiên, có một vài điều (như số học cơ bản và khả năng đọc) mà tất cả những người văn minh cần có, nhưng chúng ta vẫn duy trì việc thêm vào danh sách, tạo ra một danh sách bất tận về những chủ đề mà học viên có thể phải đối mặt như một bài kiểm tra sự phục tùng của họ. Bằng cách đúc kết việc học (một điều tốt) với sự phục tùng (một điều quan trọng đối với thời đại công nghiệp) và tiêu thụ (cần thiết cho các tiếp thị viên hàng loạt), chúng ta làm chính mình bối rối. Chúng ta đưa ra kết luận rằng việc tăng cả ba điều trên song song là điều xã hội muốn, và chúng ta thường sử dụng một điều để có được nhiều hơn những điều còn lại.

Tất nhiên, những người tạo ra chương trình đã tập trung vào phần học thuật.

Lúc đầu, chúng ta sử dụng sách vỡ lòng và phương pháp ghi nhớ như một phương pháp trực tiếp để dạy sự phục tùng. Tuy nhiên, sau đó, khi chúng ta trở nên thông minh hơn về cấu trúc của tư tưởng, ta tạo ra những đề cương thực sự bao gồm những kiến ​​thức quan trọng.

Nhưng quan trọng với ai?

Nhà trường vẫn là về sự phục tùng và tuân thủ và tiêu thụ, nhưng bây giờ, được đặt trên chúng, là những giờ mỗi ngày cố sức học về cách thế giới thực sự hoạt động. Vấn đề là chúng ta không bán được nó tốt, nó không được hấp thụ, nó đắt, và nó không bám dính.

Bởi vì sự phục tùng ít quan trọng hơn và học tập quan trọng hơn bao giờ hết, chúng ta phải đủ dũng cảm để phân tách chúng. Chúng ta có thể xây dựng lại toàn bộ hệ thống xoay quanh niềm đam mê thay vì nỗi sợ hãi.