Giáo Dục

1. Lời Tựa: Giáo Dục Đã Biến Đổi

By 22/09/2016 No Comments

Khi tôi đang hoàn thành bản tuyên ngôn này, một người bạn đã mời tôi cùng đến thăm Học Viện Làng Harlem (HVA), một hệ thống các trường học tự chủ ở Manhattan.

Harlem là một nơi rộng lớn, lớn hơn hầu hết các thị trấn ở Hoa Kỳ. Thật khó để khái quát hóa về dân cư to lớn cỡ này, nhưng thu nhập hộ gia đình thì ít hơn một nửa so với những hộ gia đình chỉ ở cách đó một dặm, nạn thất nghiệp cao hơn đáng kể và nhiều người (trong và ngoài cộng đồng) đã từ bỏ hi vọng.

Hàng triệu bộ phim đã đào tạo chúng ta nên mong chờ gì từ một ngôi trường tại phía Đông Harlem. Ngôi trường được cho là một cơ sở vận hành thiếu vốn, gần như không hoạt động, với phẩm hạnh tồi tệ, an ninh đáng ngờ và trên hết cả, rất ít sự học.

Hầu như không phải là nơi bạn sẽ đến để khám phá tương lai hệ thống giáo dục của chúng ta.

Suốt nhiều thế hệ, xã hội của chúng ta đã nói với cộng đồng như câu sau, “đây là một vài giáo viên (nhưng không đủ) và đây là một ít tiền (nhưng không đủ) và đây là sự kỳ vọng của chúng ta (rất thấp)… hãy đi làm hết sức.” Ít ai ngạc nhiên khi kế hoạch này không hiệu quả.

Trong mười năm qua, tôi đã viết hơn một tá sách về cách mà xã hội chúng ta đang bị thay đổi một cách cơ bản bởi tác động của internet và nền kinh tế kết nối. Đa phần tôi cố gắng chỉ ra cho mọi người rằng những điều mà chúng ta cho là sự thật cơ bản thực ra là chỉ là những phát kiến tạm thời và không chắc sẽ tồn tại lâu hơn nữa. Tôi tranh luận rằng marketing đại chúng, thương hiệu đại chúng, giao tiếp đại chúng, truyền thông từ- trên- xuống và phức hợp công nghiệp TV không phải là rường cột cho tương lai của chúng ta mà nhiều người đã được đào tạo để kỳ vọng như thế. Thường khó nhìn ra điều đó khi bạn đang ở giữa nó.

Trong bản tuyên ngôn này, tôi sẽ tranh luận rằng trường học công nghiệp hóa từ-trên xuống này cũng bị đe dọa tương tự, và bởi nhiều lý do rất tốt. Sự thiếu thốn trong việc tiếp cận bị triệt tiêu bởi nền kinh tế kết nối, cùng lúc đó thì những kĩ năng và thái độ chúng ta cần từ các cử nhân cũng đang đổi thay.

Trong khi Internet đã làm cho những thay đổi này xảy ra, bạn sẽ không nhìn thấy nhiều web tại Học Viện Làng Harlem mà tôi đã đến, và cũng không quá nhiều trong bản tuyên ngôn này. HVA đơn giản là về con người và cách mà họ nên được đối xử. Nó là về việc bỏ đi cách tiếp cận công nghiệp hóa từ trên xuống để sản xuất sinh viên và theo đuổi một loạt công cụ rất con người, rất cá nhân và rất mạnh mẽ để tạo ra một thế hệ lãnh đạo mới.

Có hàng ngàn cách để đạt được hiệu quả mà Deborah Kenny và đội ngũ của bà ấy tại HVA đã thành công. Phương pháp không quan trọng với tôi, mà là kết quả. Những gì tôi thấy ngày hôm đó là những học sinh nghiêng người về phía trước từ ghế ngồi, lựa chọn sự tập trung. Tôi thấy những giáo viên tâm huyết bởi vì họ cũng lựa chọn như vậy, bởi vì họ rung động với đặc ân được dạy những đứa trẻ muốn được dạy.

Hai lợi thế mà những ngôi trường thành công nhất có là một đống tiền và một tập thể sinh viên đầy động lực, được tuyển chọn trước. Cần phải nhấn mạnh rằng HVA không được tự lựa chọn sinh viên, họ được chọn ngẫu nhiên bởi xổ số. Và HVA nhận được ít kinh phí cho mỗi học sinh hơn so với trường công điển hình ở New York. HVA hiệu quả bởi vì họ đã tìm được cách để tạo ra một văn hóa làm việc vốn thu hút những giáo viên tài năng nhất, nuôi dưỡng một văn hóa của quyền sở hữu, tự do và trách nhiệm, và sau đó không ngừng truyền đạt niềm đam mê này đến học viên.

Giáo sư âm nhạc Ben Zander nói về sự biến đổi xảy ra khi một đứa trẻ thực sự học cách yêu âm nhạc. Trong một năm, hai năm, thậm chí ba năm, trẻ khó nhọc tiến bộ. Em vấp từng nhịp điệu, nện từng nốt nhạc và đổ mồ hôi sôi nước mắt với mọi thứ.

Rồi em bỏ.

Ngoại trừ một số ít. Số ít với đam mê. Số ít quan tâm.

Những em đó nghiêng về phía trước và bắt đầu chơi. Em chơi như thể em quan tâm, bởi vì em thực sự quan tâm. Và khi em nghiêng về phía trước, khi em kết nối, em tự nâng mình lên khỏi ghế piano, đột nhiên trở thành, như cách Ben gọi những đứa trẻ ấy, người chơi một-mông.

Chơi như thể nó quan trọng.

Các trường đại học đang tranh nhau để tuyển những em tốt nghiệp từ trường của Deborah và tôi chắc chắn rằng chúng ta sẽ sớm được nghe về sự lãnh đạo và đóng góp của cựu sinh viên HVA – những-người-chơi-một-mông quan tâm đến sự học và sự cho. Bởi vì nó quan trọng.