Giáo Dục

35. Giải Thoát: Phủ Nhận Cơ Hội Cho Sự Vĩ Đại

By 04/01/2017 No Comments

Sự vĩ đại rất đáng sợ. Đi kèm với nó là trách nhiệm.

Nếu bạn có thể phủ nhận tài năng của bạn, nếu bạn có thể giấu chúng khỏi người khác, hoặc càng tốt hơn khi bạn thuyết phục bản thân rằng chúng thậm chí không dành cho bạn, thì bạn đã thoát trách nhiệm.

Và giải thoát là một phần trọng yếu trong lời hứa hẹn của nhà trường công nghiệp. Nó giải thoát trách nhiệm cho các bậc phụ huynh, vì nhà trường làm giúp họ việc dạy trẻ. Nó giải thoát trách nhiệm cho các giáo viên, vì các chương trình giảng dạy đã được định sẵn và kết quả sẽ được kiểm tra. Và nó giải thoát trách nhiệm cho các học viên, vì đường đi đã được đánh dấu rõ ràng và bản đồ được giao cho tất cả mọi người.

Nếu bạn theo đúng quỹ đạo, làm đơn xin vào đại học thông qua phòng hướng dẫn và săn việc ở phòng giới thiệu việc làm, tương lai không phải lỗi của bạn.

Đó là điệp khúc chúng ta thường nghe từ những người tìm việc nản chí, những công nhân thất vọng với sự nghiệp bế tắc, và sinh viên nản lòng vì nợ nần quá nhiều. “Tôi đã làm những gì họ bảo và bây giờ tôi đang bế tắc và nó không phải lỗi của tôi.”

Điều mà họ trao đổi cho sự chối bỏ đó là ước mơ, và cơ hội cho sự vĩ đại của họ. Đi ra khỏi quỹ đạo là để nhận trách nhiệm cho những gì xảy ra tiếp theo.

Bởi hệ thống giáo dục công nghiệp làm rất rõ mỗi khi ai đó đã bước ra khỏi quỹ đạo được chiếu sáng, nó sẽ làm nổi bật họ, làm cho việc nhận biết những người sẵn sàng lên tiếng, kết nối và lãnh đạo khá dễ dàng. Họ đáng chú ý ban đầu chủ yếu là do họ từ chối làm con cừu.

Rebecca Chapman, biên tập viên văn học của một tạp chí trực tuyến mới tên là The New Inquiry, được trích lời trên tờ New York Times. “Cả cuộc đời tôi, tôi đã làm mọi thứ mà mọi người bảo tôi. Tôi đi học đúng trường. Tôi đạt điểm thật cao. Tôi được nhận tất cả chỗ thực tập. Rồi, tôi không thể làm bất cứ điều gì.”

Điều ngạc nhiên duy nhất về tuyên bố này là một số người coi nó thật đáng ngạc nhiên.

Rebecca được huấn luyện để trở nên có trình độ, vượt trội trong việc hoàn thành các nhiệm vụ đặt ra. Cô đã trải qua hơn mười sáu năm trên đỉnh hệ thống, tại các trường học tốt nhất, với các nguồn lực tốt nhất, làm những gì cô được bảo.

Tiếc là, không ai sẵn sàng trả tiền cho cô ấy để làm việc. Nếu không có một chương trình được xác định, thật khó cho cô để tìm lĩnh vực mà cô được đào tạo.

Quá nhiều lao động có trình độ, nhưng lại không có đủ công việc.

Peter Thiel đã được lên trang nhất khi ông đề nghị trả tiền cho học viên không phải để học đại học – mà để bắt đầu điều gì đó. Tuy vậy, lý do chương trình này hiệu quả không liên quan đến việc tránh né đại học mà liên quan đến việc thu hút những ai đủ dũng cảm để tự nhận gánh nặng. Giáo dục không là vấn đề cho đến khi nó đáp ứng như một cái đệm khỏi thế giới và một nơi ẩn nấp khỏi các nguy cơ thất bại.