Giáo Dục

130. Giấc Mơ Của Ai?

By 20/08/2017 No Comments

Có một vấn đề thế hệ ở đây, một vấn đề bại liệt.

Cha mẹ đã được nâng đỡ để có một giấc mơ cho con của họ – chúng ta muốn con của ta được hạnh phúc, thích nghi, được thành công. Chúng ta muốn các con sống một cuộc sống có ý nghĩa, đóng góp và tìm được sự ổn định như con tránh đau đớn.

Giấc mơ của chúng ta cho con của ta, giấc mơ của năm 1960 và năm 1970 và thậm chí năm 1980, là dành cho học viên thành công, trường đại học nổi tiếng, và công việc tốt. Giấc mơ của chúng ta cho con là căn nhà đẹp và gia đình hạnh phúc và sự nghiệp ổn định. Và chiếc vé cho tất cả điều đó là điểm số tốt, ứng xử tuyệt vời, và một trường đại học nổi tiếng.

Và giờ đây giấc mơ đó đã biến mất. Giấc mơ của chúng ta. Nhưng không rõ ràng rằng ước mơ của chúng ta thực sự quan trọng. Có một giấc mơ khác có sẵn, một trong đó là thực sự gần với chúng ta như một con người, điều đó thú vị hơn và có nhiều khả năng ảnh hưởng đến thế giới một cách tích cực.

Khi chúng ta để con mơ ước, khuyến khích con đóng góp, và thúc đẩy con làm việc quan trọng, chúng ta mở cửa cho con, cánh cửa sẽ dẫn đến những nơi mà khó để chúng ta tưởng tượng. Khi chúng ta biến trường thành nhiều hơn chỉ là một trường hoàn thiện cho một công việc nhà máy, chúng ta cho phép một thế hệ mới đạt được những điều mà chúng ta thiếu chuẩn bị cho.

Công việc của chúng ta rõ ràng: chúng ta cần ra khỏi con đường, tỏa sáng, và trao quyền cho một thế hệ mới dạy bản thân họ và đi xa hơn và nhanh hơn so với bất kỳ thế hệ nào đã từng. Nền kinh tế của chúng ta trở nên sạch hơn, nhanh hơn và công bằng hơn, hoặc nó chết.

Nếu trường đáng nỗ lực (và tôi nghĩ nó đáng), thì chúng ta phải đặt nỗ lực vào việc phát triển các thuộc tính quan trọng và ngừng đốt cháy nguồn lực của chúng ta trong một nỗ lực vô ích để tạo ra hoặc củng cố sự tuân thủ hàng loạt.

Và khi chúng ta cho sinh viên việc ham muốn làm mọi việc, thậm chí lựa chọn, chúng ta tạo ra thế giới lấp đầy bằng những nhà sáng tạo.