Giáo Dục

69. Còn Sự Thiếu Hiểu Biết Đang Được Phơi Bày Thì Sao?

By 26/04/2017 No Comments

Tôi biết cảm giác đó. Cảm giác khi thấy một người mẹ trẻ cho con nhỏ uống nước Sprite từ bình sữa. Một người đọc blog nghĩ rằng “đặt theo quy cách” là một từ quá khó (và không đáng để tra cứu). Một người sợ sệt về mặt tài chính đến nỗi bị lừa mất cả nhà vì chẳng hiểu gì về số học đơn giản…

Những người này thì sao?

Làm sao chúng ta có thể có thể tranh luận về việc bắt học sinh phải ghi nhớ ít thông tin hơn khi cả thế giới thậm chí còn không biết người nằm dưới lăng mộ Grant là ai, không biết sự khác biệt giữa viết (write) phải (right), và không thể cân đối ngân phiếu. Những người đó thì sao?

Trong một khoảng thời gian rất dài, tôi đã nghĩ việc cắm cúi học nhiều hơn, lên lớp nhiều hơn và nhiều bài tập về nhà hơn là cách duy nhất. Rằng nhà trường thiếu nghiêm ngặt và đã phụ lòng các học viên do đã không bơm cho các em đủ thông tin.

Rồi tôi nhận ra rằng tất cả những con người trong cuộc diễu hành này đã từng đi học. Cộng đồng của họ đã trao cho họ những điều tốt nhất có thể, nhưng không có hiệu quả vì nỗ lực của chúng ta dựa trên chiến lược sai lầm.

Những quyết định tồi chúng ta thấy hàng ngày không phải kết quả của việc thiếu thông tin, hoặc thiếu tiếp cận với thông tin.

Không, chúng là kết quả của một nền văn hóa học hành đang cho ra những thành quả vô cùng thích đáng với mục tiêu ban đầu của nó.

Trong suốt quá trình, chúng ta dạy học viên cởi mở và tin tưởng vào các thông điệp tiếp thị. Mỗi một ngày đi học, học viên không chỉ chấp nhận những thông điệp quảng bá đến các em từ những cá nhân quyền lực trong nhà trường, mà còn từ thời trang, tiện ích và các xu hướng văn hóa thanh thiếu niên (tất cả được truyền tải bởi các nhà tiếp thị) là chất keo gắn kết mọi thứ lại với nhau. Trộn lẫn sự phục tùng với nền văn hóa tiếp thị như thế, tại sao chúng ta còn ngạc nhiên về kết quả nhận được?

Nhà trường đã thành công… nhưng sai lĩnh vực mất rồi.